Tự ru
Thèm một tiếng gọi mềm
Một sợi tóc níu chân ta ở lại
Đêm hoang cỏ dại
Ta nhốt ta vào khoảng lặng im
Không yên tĩnh
Không nhớ
Không mong
Không khắc khoải
Em làm ta hoang vu
Ngày có cũng như không
Con chuồn chuồn
Cánh mỏng như thủy tinh
Em chênh chao
Xa lắc
Thôi – ta ru ta khoảnh khắc
Như ngọn cỏ
Ta khô cong
Xác xơ nhớ
Tự đốt mình ngọn lửa
đêm không nhà
ngày không nhà
Giữa thế gian chật chội
Thả mình bay
Giữa đồi gió mênh mông
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét